Cha con người Việt vượt biên giới chiến đấu với ung thư, điều trị xâm lấn tối thiểu thắp lại hy vọng sống
-
156
-
2026-07-20
-
chia sẻ
Trong dịp Tết Đoan Ngọ, khi nhiều người đang trên đường trở về nhà đoàn tụ cùng gia đình, tại phòng bệnh của Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu, một người con vẫn lặng lẽ ở bên cạnh ba mình, chờ đợi phác đồ điều trị tiếp theo. Bên ngoài là không khí rộn ràng của ngày lễ với hương bánh ú và tiếng trống đua thuyền rồng, còn bên trong phòng bệnh là sự đồng hành âm thầm nhưng kiên định giữa hai cha con.
Sau khi người cha được chẩn đoán mắc ung thư gan, người con đã nhiều lần đưa ông từ Việt Nam sang Quảng Châu để điều trị. Hành trình điều trị xuyên biên giới chưa bao giờ dễ dàng. Điều khiến gia đình trăn trở không chỉ là quãng đường xa hay rào cản ngôn ngữ, mà còn là câu hỏi luôn hiện hữu trước mỗi đợt điều trị: liệu tình trạng sức khỏe hiện tại của người cha có còn đủ khả năng để tiếp tục điều trị hay không?
Trước mỗi lần điều trị, đội ngũ hội chẩn đa chuyên khoa (MDT) đều tiến hành đánh giá toàn diện dựa trên kết quả thăm khám, xét nghiệm và chẩn đoán hình ảnh để xây dựng phác đồ phù hợp với tình trạng thực tế của người bệnh. Chính nhờ quá trình đánh giá chặt chẽ, theo dõi đáp ứng điều trị sát sao cùng sự hỗ trợ tận tình của đội ngũ phiên dịch tiếng Việt tại bệnh viện, hai cha con đã dần chuyển từ tâm lý lo lắng, bất an ban đầu sang niềm tin và quyết tâm tiếp tục hành trình điều trị.
Những thay đổi tích cực sau các đợt điều trị xâm lấn tối thiểu đã mang đến cho gia đình thêm hy vọng. Đối với họ, mỗi lần sang Quảng Châu không chỉ là một chuyến đi chữa bệnh, mà còn là hành trình gìn giữ cơ hội sống và niềm tin vào tương lai.
Ông Trần Văn Nhập, 60 tuổi, đến từ Việt Nam.
Ông có tiền sử viêm gan và xơ gan từ nhiều năm trước, đồng thời là trụ cột chính của gia đình. Từ tháng 9/2025, ông bắt đầu xuất hiện triệu chứng căng tức và đau vùng hạ sườn phải. Khám tại cơ sở y tế địa phương phát hiện tổn thương choán chỗ ở gan, bác sĩ khuyến cáo thực hiện thêm các xét nghiệm và điều trị chuyên khoa. Tuy nhiên, do cơn đau vẫn còn trong ngưỡng chịu đựng, ông đã lựa chọn điều trị bằng y học cổ truyền trong giai đoạn đầu.
Tuy nhiên, bệnh vẫn tiếp tục tiến triển.
Đến tháng 2/2026, tình trạng đau bụng tăng lên rõ rệt, kèm theo các cơn đau vùng lưng xuất hiện từng đợt. Chụp CT có tiêm thuốc cản quang cho thấy một khối u gan kích thước lớn, tổn thương lớn nhất đo 77 × 84 mm, đồng thời ghi nhận hạch rốn phổi và hạch trung thất to.
Đáng lo ngại hơn, các dấu ấn khối u tăng cao bất thường. Dựa trên kết quả chẩn đoán hình ảnh kết hợp với các xét nghiệm liên quan, bệnh nhân được chẩn đoán ung thư biểu mô tế bào gan (HCC) có di căn phổi, thuộc giai đoạn tiến triển (ung thư gan giai đoạn muộn).
Đối với bệnh nhân ung thư gan, vấn đề không chỉ đơn thuần là khối u nằm ở đâu hay có kích thước bao nhiêu. Khi bệnh nhân đồng thời mắc xơ gan, suy giảm dự trữ chức năng gan hoặc thể trạng suy kiệt, việc lựa chọn phương pháp điều trị không thể áp dụng máy móc theo các phác đồ thông thường.
Người con không phải không muốn điều trị cho cha, mà là lo ngại cha mình sẽ không đủ khả năng chịu đựng quá trình điều trị.
Thách thức mà bệnh nhân ung thư gan phải đối mặt chưa bao giờ chỉ đến từ bản thân khối u. Trên nền viêm gan mạn tính và xơ gan kéo dài, chức năng dự trữ của gan thường đã suy giảm đáng kể. Nếu cường độ điều trị quá lớn, cơ thể có thể không còn đủ khả năng chịu đựng trước khi kiểm soát được khối u.
Tác dụng không mong muốn của điều trị, sự suy giảm thể lực và gánh nặng lên chức năng gan cuối cùng đều quy về những câu hỏi rất thực tế: Sau điều trị, người cha còn có thể ăn uống bình thường không? Có thể ngủ ngon, đi lại và tự chăm sóc bản thân được không? Liệu chất lượng cuộc sống cơ bản có được duy trì?
Điều mà gia đình lo lắng nhất không phải là không còn cơ hội điều trị, mà là trong quá trình cố gắng giành lấy cơ hội ấy, người cha lại phải chịu thêm nhiều đau đớn và gánh nặng hơn.
Điều trị ung thư không thể chỉ dựa vào đặc điểm của khối u. Mỗi bệnh nhân là một cá thể riêng biệt. Quyết định điều trị cần được cân nhắc toàn diện, không chỉ đánh giá tình trạng của khối u mà còn phải xem xét khả năng tiếp nhận điều trị và thể trạng thực tế của người bệnh.

Từ Việt Nam đến Quảng Châu, chỉ để tìm một phương án điều trị phù hợp hơn cho cha
Trước khi quyết định sang Quảng Châu, người con không vội đưa ra lựa chọn. Anh đã tìm hiểu về nhiều phương pháp điều trị như xạ trị, hóa trị, đồng thời so sánh các hướng điều trị tại Singapore, Nhật Bản và Trung Quốc với mong muốn tìm được một phương án phù hợp nhất cho tình trạng của cha mình.
Sự giới thiệu từ bạn bè và những chia sẻ của các bệnh nhân từng điều trị đã khiến anh biết đến Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu. Tuy nhiên, điều thực sự thuyết phục anh không chỉ đơn thuần là lời giới thiệu về “công nghệ điều trị tiên tiến”.
Đối với gia đình bệnh nhân, khi lựa chọn điều trị ở nước ngoài, điều quan trọng nhất không phải bệnh viện nằm ở đâu hay công nghệ tiên tiến đến mức nào, mà là phác đồ điều trị có thực sự phù hợp với tình trạng bệnh và thể trạng của người bệnh tại thời điểm đó hay không.
Do sức khỏe của người cha tương đối yếu, đồng thời có tiền sử bệnh gan mạn tính với chức năng gan nền phức tạp, điều mà người con quan tâm nhất là: Liệu có phương pháp nào vừa giúp kiểm soát khối u hiệu quả, vừa hạn chế tối đa gánh nặng lên cơ thể và chức năng gan?
Sau khi được đội ngũ hội chẩn đa chuyên khoa– MDT của Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu đánh giá toàn diện về giai đoạn bệnh, chức năng gan, thể trạng và khả năng dung nạp điều trị, điều trị can thiệp xâm lấn tối thiểu được xác định là một trong những hướng điều trị phù hợp và được ưu tiên cân nhắc cho bệnh nhân.


Điều trị can thiệp xâm lấn tối thiểu: yếu tố then chốt là đánh giá cá thể hóa
Điều trị can thiệp qua đường mạch máu không đơn giản chỉ là “tiêm thuốc”. Thông thường, bác sĩ sẽ đưa một ống thông nhỏ đi theo đường mạch máu đến vùng cấp máu liên quan đến khối u, từ đó đưa thuốc điều trị tập trung hơn đến khu vực tổn thương hoặc kết hợp với các biện pháp nút mạch nhằm làm giảm nguồn cung cấp máu nuôi khối u.
Nói một cách đơn giản, mục tiêu của phương pháp này là tập trung tác động điều trị vào vùng cần xử lý, đồng thời hạn chế tối đa ảnh hưởng lên toàn bộ cơ thể.
Tuy nhiên, xâm lấn tối thiểu không có nghĩa là hoàn toàn không có rủi ro, cũng không đồng nghĩa với việc phù hợp cho tất cả bệnh nhân. Đặc biệt đối với người bệnh ung thư gan có kèm xơ gan và dự trữ chức năng gan hạn chế, bác sĩ cần đánh giá toàn diện nhiều yếu tố như phạm vi điều trị, liều lượng thuốc, mục tiêu điều trị, cũng như tình trạng chức năng gan và thể lực hiện tại của người bệnh.
Vì vậy, vấn đề cốt lõi không chỉ là “có thể thực hiện được hay không”, mà quan trọng hơn là “ở thời điểm hiện tại có phù hợp hay không và nên thực hiện ở mức độ nào”.
Tại Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu, các bác sĩ đã tiến hành đánh giá tổng thể dựa trên kết quả chẩn đoán hình ảnh, chức năng gan, mức độ gánh nặng khối u, thể trạng và tiền sử điều trị của bệnh nhân. Từ đó, đội ngũ y tế tìm kiếm sự cân bằng phù hợp hơn giữa ba mục tiêu: kiểm soát khối u, bảo vệ chức năng gan và giảm thiểu gánh nặng lên cơ thể người bệnh.

Những đánh giá đáp ứng điều trị theo từng giai đoạn là động lực để tiếp tục hành trình điều trị
Trong quá trình điều trị, điều người con quan tâm nhất không phải là những cụm từ như “chính xác” hay “tiên tiến”, mà là những thay đổi thực tế của cha sau mỗi lần điều trị: Cha có ăn uống ngon miệng hơn không? Cơn đau bụng có giảm không? Tinh thần có cải thiện không? Kết quả kiểm tra có chuyển biến tích cực không? Bác sĩ có giải thích rõ ràng về kế hoạch điều trị tiếp theo hay không?
Đối với gia đình người bệnh, những câu hỏi này có ý nghĩa quyết định hơn bất kỳ lời quảng cáo nào trong việc lựa chọn có tiếp tục điều trị hay không. Và may mắn là, từng câu hỏi trong số đó dần có được câu trả lời.
Sau đó, kết quả tái khám cho thấy chỉ số AFP của bệnh nhân đã giảm so với trước điều trị, các tổn thương trong gan và ổ di căn phổi đều thu nhỏ hơn so với thời điểm trước điều trị, đồng thời tình trạng thể chất và tinh thần của bệnh nhân cũng được cải thiện.
Đối với gia đình, những thay đổi trên báo cáo xét nghiệm và hình ảnh học rất quan trọng, nhưng sự thay đổi về sắc mặt, thể lực, khả năng giao tiếp và cảm nhận trong sinh hoạt hằng ngày của người cha lại là những dấu hiệu trực quan và ý nghĩa hơn.
Đối với bệnh nhân ung thư gan giai đoạn tiến triển, những tín hiệu đáp ứng theo từng giai đoạn như vậy đặc biệt đáng quý. Điều đó không chỉ cho thấy khối u đã được can thiệp kiểm soát hiệu quả ở một mức độ nhất định, mà còn đồng nghĩa với việc người bệnh có thể tiếp tục duy trì trạng thái sinh hoạt tương đối ổn định.
Đối với gia đình đến từ Việt Nam này, những kết quả bước đầu ấy đã giúp họ nhận ra rằng: khi phương án điều trị được lựa chọn phù hợp với tình trạng cơ thể của người bệnh, ngay cả những trường hợp bệnh lý phức tạp vẫn xứng đáng được đánh giá lại và tìm kiếm cơ hội điều trị phù hợp.

Lần thứ tư đến Quảng Châu điều trị: Cha con đồng hành, vững bước vượt qua nghịch cảnh
Lần thứ tư trở lại Quảng Châu điều trị, ông Trần Văn Nhập cùng con trai một lần nữa bước qua lối đi quen thuộc tại sân bay, gặp lại những nhân viên phiên dịch và đội ngũ y tế đã đồng hành cùng gia đình trong những lần trước.
Đối với họ, hành trình vượt qua biên giới này từ lâu không còn đơn thuần là một chuyến đi điều trị, mà còn là sự kiên trì của một người con trong việc bảo vệ cha mình, là nỗ lực của cả gia đình không từ bỏ hy vọng vào sự sống.
Hành trình chiến đấu với ung thư chưa bao giờ dễ dàng. Cũng giống như hình ảnh những chiếc thuyền rồng trong dịp Tết Đoan Ngọ vượt dòng nước ngược, hành trình ấy không chỉ cần tốc độ mà còn cần sự bền bỉ, đoàn kết và đồng lòng. Mỗi lần sang nước ngoài điều trị, mỗi lần chờ đợi kết quả tái khám đều giống như những nhịp chèo tiếp tục giữa sóng gió. Những phản hồi sau điều trị, sự thay đổi của các chỉ số xét nghiệm và kết quả chẩn đoán hình ảnh đã giúp gia đình có cơ sở rõ ràng hơn để đánh giá hướng điều trị tiếp theo. Sự cải thiện về thể trạng của người cha cũng giúp người con nhận ra rằng điều trị ung thư không chỉ tập trung vào việc thay đổi kích thước khối u, mà còn liên quan đến việc làm sao để cha mình giảm bớt đau đớn, duy trì thể lực và có chất lượng sống tốt hơn.
Đối với bệnh nhân điều trị từ nước ngoài, giao tiếp ngôn ngữ cũng đóng vai trò vô cùng quan trọng. Bệnh viện cung cấp dịch vụ phiên dịch tiếng Việt, hỗ trợ bệnh nhân và gia đình hiểu rõ tình trạng bệnh, nội dung trao đổi trong quá trình thăm khám, cũng như kế hoạch điều trị. Những hỗ trợ như đưa đón sân bay, phối hợp nhập viện, chăm sóc điều dưỡng và hỗ trợ sinh hoạt hằng ngày giống như từng nhịp phối hợp trên chiếc thuyền rồng — dù không phải lúc nào cũng được nhìn thấy, nhưng lại mang đến sự an tâm và thêm sức mạnh cho gia đình đến từ một đất nước xa lạ.
Tinh thần của thuyền rồng trong Tết Đoan Ngọ chính là cùng nhau vượt qua dòng nước ngược, nâng đỡ lẫn nhau và tiến về phía trước. Đối với cha con ông Trần Văn Nhập, điều giúp họ tiếp tục kiên trì không chỉ là sự thay đổi trong kết quả kiểm tra, mà còn là cảm giác luôn có người đồng hành, cùng sát cánh vượt qua những thời điểm khó khăn.
Tết Đoan Ngọ này, tiếng trống thuyền rồng có thể vang vọng nơi đôi bờ Châu Giang.
Nhưng sự bình an, tình yêu thương và hy vọng trong phòng bệnh mới chính là món quà ấm áp nhất dành cho gia đình họ trong dịp lễ đặc biệt này.