Từ cảnh nằm liệt giường đến đi lại tự do: Liệu pháp tổng hợp nhắm trúng đích xâm lấn tối thiểu giúp đẩy lùi ung thư vú tái phát
-
184
-
2026-04-17
-
chia sẻ
Rosalia, một người mẹ 52 tuổi đến từ Philippines, là “trụ cột” thực sự của gia đình. Ngoài việc nuôi dạy con trai ruột, bà còn cưu mang bốn đứa trẻ mồ côi. Suốt nhiều năm, bà luôn là chỗ dựa và là ánh sáng của cả gia đình. Nhưng gánh nặng cuộc đời vẫn chưa dừng lại ở đó. Năm 2019, tờ kết quả chẩn đoán ghi “ung thư biểu mô ống xâm lấn, ung thư vú giai đoạn IIIA” đã hoàn toàn phá vỡ cuộc sống yên ổn của bà. Dù bà dũng cảm chấp nhận phẫu thuật cắt bỏ tuyến vú, cắn răng vượt qua 33 lần xạ trị cùng nhiều đợt hóa trị kéo dài đầy đau đớn, tưởng rằng cuối cùng đã đón được cuộc sống “không còn ung thư”, thì đến đầu năm 2023, số phận lại một lần nữa quay lưng với bà: ung thư tái phát. Điều tuyệt vọng hơn là lần này, cơn đau khiến bà không thể đứng dậy, thậm chí nằm thẳng cũng trở thành điều xa xỉ. Khi bác sĩ đề nghị “hóa trị lần nữa”, ký ức về hơn mười ngày bị hành hạ bởi nôn ói và rụng tóc lập tức ùa về. Nỗi sợ tác dụng phụ còn lớn hơn cả nỗi sợ bệnh tật, khiến bà dứt khoát quyết định dừng lại để tìm một con đường khác cho mình.

Rosalia
Quyết tâm không muốn lặp lại nỗi đau cũ
Để giữ lấy sự sống, Rosalia bắt đầu tích cực tìm kiếm các liệu pháp thay thế trên mạng và đã thử tới 17 lần điều trị bằng ozone. Nhưng bà hiểu rất rõ, như vậy vẫn chưa đủ để chống lại căn bệnh ngoan cố này. Đúng lúc đó, một cái tên quen thuộc lại hiện lên trong tâm trí bà: Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu. Thực ra, cái tên này không hề xa lạ với Rosalia. Ngay từ năm 2019, bà đã từng trực tiếp gặp bác sĩ của Văn phòng Đại diện St.Stamford Quảng Châu tại Manila trong một buổi tư vấn ở Cebu. Hạt giống niềm tin đã được gieo từ khi ấy. Giờ đây, khi một lần nữa tìm kiếm thông tin về bệnh viện trên mạng, khi tìm hiểu sâu hơn về triết lý điều trị xâm lấn tối thiểu của bệnh viện và xem những câu chuyện có thật của các bệnh nhân đã chiến thắng ung thư, bà cảm thấy mình cuối cùng đã tìm thấy câu trả lời bấy lâu mong đợi: một hướng điều trị có hiệu quả nhưng không buộc cơ thể phải trả giá quá đắt. Chính quyết tâm “không muốn lặp lại nỗi đau cũ” ấy đã thôi thúc bà tự mình đưa ra quyết định: đến Trung Quốc, đến Quảng Châu, để cho bản thân thêm một cơ hội mới.
Điều trị chính xác giúp cơ thể thoát khỏi sự giam hãm
Trước khi đến bệnh viện, cơ thể Rosalia gần như đã ở bên bờ sụp đổ. Như chính bà kể lại: “Trước đó, tôi không thể ngồi nổi dù chỉ một phút, chỉ có thể nằm suốt.” Sự đau đớn tột độ ấy biến cả hành trình từ Philippines đến Quảng Châu thành một thử thách vô cùng khắc nghiệt. May mắn thay, nhờ sự hỗ trợ đầy thiện chí của hãng hàng không, bà mới có thể nằm trên dãy ghế dài để cố gắng hoàn thành chuyến bay vượt biển này. Khi cuối cùng cũng đến được bệnh viện, kết quả kiểm tra toàn diện đã chỉ ra nguyên nhân của cơn đau dữ dội: khối máu tụ khiến cánh tay trái của bà không thể cử động, còn mối đe dọa lớn hơn nằm ở nhiều ổ khối u lan rộng trong cơ thể. Chúng chèn ép thực quản, khiến bà khó nuốt, khó thở; đồng thời xâm lấn nhiều đốt sống thắt lưng và cả hai lá phổi, gây ra nhiều ổ gãy xương bệnh lý ở cột sống, gần như giam chặt bà trên giường bệnh.
Sau khi được đội ngũ MDT đánh giá toàn diện, quá trình điều trị nhanh chóng được triển khai. Việc đầu tiên bác sĩ làm là xử lý khối máu tụ gây đau đớn nghiêm trọng cho bà với hiệu quả rất cao. “Họ chỉ tiêm cho tôi một mũi, đến ngày hôm sau cục máu đã biến mất rồi!” Rosalia thốt lên đầy ngạc nhiên. Tiếp đó, trước tình trạng khối u xuất hiện ở nhiều vị trí trong cơ thể, đội ngũ MDT đã xây dựng cho bà một phác đồ cá thể hóa lấy điều trị nhắm trúng đích chính xác làm trọng tâm, đồng thời kết hợp điều hòa cơ thể bằng y học cổ truyền Trung Quốc. Điều trị nhắm trúng đích giúp tác động chính xác lên tế bào ung thư, còn y học cổ truyền hỗ trợ điều chỉnh toàn thân, tăng cường thể trạng, cải thiện trạng thái thể chất và tinh thần, giúp bà hoàn thành điều trị trong tình trạng tốt hơn. Điều khiến bà thấy nhẹ lòng nhất là quá trình điều trị tại đây hoàn toàn khác với những gì bà từng trải qua trước đó, không còn những phản ứng dữ dội khó chịu đựng như trước.

Ảnh chụp chung của vợ chồng Rosalia với nhân viên y tế
Sau đợt điều trị đầu tiên, kết quả tái khám cho thấy tổng thể khối u trong cơ thể bà đã thu nhỏ hơn 50%. Còn kết quả sau đợt điều trị thứ hai thì chính bà gọi đó là “phép màu”: phim CT cho thấy toàn bộ khối u ở cột sống thắt lưng đã biến mất; một bên phổi trở nên sạch gần như hoàn toàn; nốt ở cổ vốn từng to dần lên cũng đã được “làm tan biến”. Báo cáo kiểm tra mới nhất càng mang đến tín hiệu gần như thắng lợi toàn diện: hai lá phổi về cơ bản đã trở nên rõ sạch, phần bóng mờ nhỏ còn lại cũng đang tiếp tục giảm đi, chức năng tim và các chỉ số viêm đều đã trở về bình thường.

Hình ảnh CT đối chiếu trước và sau điều trị
(Trái: trước điều trị, 23/06/2025; Phải: sau điều trị, 01/09/2025)
Điều khiến bà vui mừng hơn cả sự biến mất của khối u trên hình ảnh y khoa, chính là sự “hồi sinh” của chất lượng cuộc sống. Từ chỗ trở mình cũng cần người giúp, giờ đây bà đã có thể tự ngồi dậy từ giường, tự đi vào nhà vệ sinh; từ chỗ vì đau mà chỉ có thể nằm một chỗ, nay bà lại có thể bước vào bếp và chuẩn bị bữa ăn cho gia đình. Sự “tự do vận động” mà bà tưởng đã mất ấy, với bà còn quý giá hơn bất kỳ chỉ số nào trên giấy tờ xét nghiệm.
Chăm sóc ấm áp, tìm lại sắc màu cuộc sống
Điều khiến Rosalia cảm nhận sâu sắc sự ấm áp không chỉ là kỹ thuật điều trị tiên tiến, mà còn là sự chăm sóc đầy tình người hiện diện trong suốt quá trình điều trị. Bà chân thành khen ngợi các bác sĩ ở đây là “rất nhạy bén, thông minh và cẩn trọng”, mỗi phương án điều trị đều được suy nghĩ kỹ lưỡng để bảo đảm đúng là điều bà cần và phù hợp với bà. Sự tận tâm của các điều dưỡng lại hiện diện trong từng chi tiết nhỏ. “Họ rất tốt bụng, thân thiện và luôn quan tâm đến bạn,” Rosalia nhớ lại, “ngay cả lúc 2 giờ sáng, họ vẫn vào kiểm tra xem tôi có ngủ ngon không.” Cảm giác được chăm sóc chu đáo như vậy khiến bà, dù đang ở nơi đất khách, vẫn cảm nhận được sự yên tâm như ở nhà.


Nhân viên y tế tổ chức mừng sinh nhật tuổi 52 cho Rosalia

Những đứa trẻ ở vùng xa được Rosalia đỡ đầu đã ghi video chúc mừng sinh nhật bà
[Vợ chồng Rosalia làm công tác thiện nguyện tại vùng núi Salumayag, Bukidnon, Philippines, thường xuyên cung cấp bữa ăn và nhu yếu phẩm cho trẻ em địa phương. Ngay cả trong thời gian Rosalia lâm bệnh, họ vẫn không quên dang tay giúp đỡ người khác. Vào ngày sinh nhật của bà, bà đã nhờ nhà thờ địa phương gửi bánh kẹo và lời chúc đến các em nhỏ, còn các em thì quay một đoạn video, cùng nhau hát “Chúc mừng sinh nhật” và thành tâm cầu nguyện cho bà.]
Trong đợt điều trị thứ hai, bà cùng chồng tham gia chuyến du ngoạn đêm trên sông Châu Giang do bệnh viện tổ chức. Điều khiến bà tự hào nhất là bà đã chủ động từ chối chiếc xe lăn được chuẩn bị sẵn cho mình và chọn cách đi bộ cùng chồng để tham quan. Hình ảnh ấy khác hẳn với người phụ nữ từng không thể ngồi hay đứng khi mới đến. Dù tối hôm đó mưa lất phất, nhưng khi đứng giữa những biểu tượng rực sáng của thành phố, trò chuyện với những người bệnh đến từ nhiều quốc gia khác nhau, những người cũng đang chiến đấu với bệnh tật và dần tìm lại nụ cười, bà cảm thấy trong lòng tràn đầy niềm vui vì có thể một lần nữa tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống.

Rosalia cùng chồng tham gia du ngoạn đêm trên sông Châu Giang
Con đường hy vọng được lát bằng tình yêu và niềm tin
Nhìn lại hành trình vượt biển sang Trung Quốc điều trị, điều mà Rosalia biết ơn sâu sắc nhất là người chồng “có trách nhiệm và đầy kiên nhẫn” của mình. Trong những lúc yếu đuối và bất lực nhất, chồng bà luôn ở bên chăm sóc không rời, đúng như lời thề thiêng liêng trong lễ cưới của họ: “dù khỏe mạnh hay đau bệnh, cũng sẽ không rời xa cho đến cuối đời”. Tình yêu nặng sâu ấy là chỗ dựa vững chắc nhất phía sau bà. Đồng thời, sự nâng đỡ toàn diện từ người thân, bạn bè và anh chị em trong hội thánh, từ những lời cầu nguyện không ngừng nghỉ đến sự hỗ trợ thiết thực về kinh tế, cũng đã trở thành nguồn sức mạnh ấm áp giúp bà đi qua những ngày khó khăn nhất, để bà hiểu rằng mình chưa từng đơn độc.

Rosalia và chồng
Là một người đã từng bước ra từ tuyệt vọng, bà hiểu rất rõ con đường này gian nan đến mức nào. Nhưng cũng chính vì vậy, bà càng muốn nói thật lớn với những người đang cùng đi trên hành trình chống ung thư: “Xin đừng từ bỏ hy vọng, hãy đối diện với cuộc sống bằng sự tích cực và lạc quan!” Bà xem sự kiên định ấy là món quà đến từ đức tin, đồng thời chân thành biết ơn đội ngũ y tế chuyên nghiệp cùng sự chăm sóc tận tâm của Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu. Bà khép lại câu chuyện của mình bằng lời trong Kinh Thánh, mong truyền đi niềm tin ấy đến tất cả những ai vẫn đang chiến đấu với ung thư: “Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, cửa sẽ mở cho. Đó là lời hứa của Chúa. Xin hãy tin rằng, lời cầu nguyện có thể thay đổi tất cả.”