Sau 1182 km bị chẩn đoán nhầm: Một cụ ông Việt Nam “vượt” ung thư phổi giai đoạn muộn nhờ xâm lấn tối thiểu
-
52
-
2026-01-27
-
chia sẻ
Vào tháng 9 năm 2025, khi Nguyễn Bá Thanh bước xuống cầu dẫn máy bay ở sân bay Bạch Vân, Quảng Châu lần thứ ba, việc đầu tiên anh làm là hít một hơi thật sâu.
Lần này, trong lồng ngực anh không còn cảm giác đau rách quen thuộc, cũng không còn cái áp lực nghẹt thở như trước đây. Anh nhẹ nhàng ấn vào bên trái ngực — khối u 4 cm từng khiến anh mất ngủ suốt đêm, sau điều trị đã co lại rõ rệt, cơn đau và khó thở cũng giảm hẳn.
Ai có thể ngờ, sự bình yên này đến từ một người từng gần như bị tuyên bố “đếm ngược sự sống”? Sáu tháng trước, anh ngồi bệt trên ghế dài ở bệnh viện của Hà Nội, tay nắm chặt tờ kết quả khám “ung thư phổi giai đoạn muộn, di căn đa ổ” — trước đó, anh vẫn uống thuốc theo chẩn đoán “lao phổi”, tai còn vang vọng lời khuyên y tế sai lầm về bệnh lao. Sự nhầm lẫn đã làm mất đi thời gian điều trị quý báu. Cơn đau do ung thư khiến anh co rúm suốt đêm, tưởng rằng đời mình chỉ còn đếm ngược.
1.182 km, từ Hà Nội Việt Nam đến Quảng Châu Trung Quốc, ba lần đi lại. Từ tuyệt vọng bỏ cuộc đến chủ động chiến đấu, bí quyết để lật ngược tình thế nằm ở mỗi lần anh chọn đến Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu.

Ảnh gần đây của Nguyễn Bá Thanh
Chẩn đoán nhầm | Khi “lao phổi” trở thành tấm màn che cho ung thư
Tháng 3 năm 2025, Hà Nội, Việt Nam.
Ho, đau ngực, sốt.
Ban đầu, ông Nguyễn Bá Thanh nghĩ đó chỉ là một cơn cảm nặng hơn bình thường. Ông uống thuốc kháng sinh và nghĩ rằng vài ngày nữa cơ thể sẽ khá hơn. Nhưng lần này thì không. Mỗi lần thở đều đau, mỗi cơn ho lại khiến ngực tức lên rõ rệt.
Bệnh viện tại Việt Nam chẩn đoán ông mắc lao phổi. Ông tuân thủ điều trị và uống thuốc suốt nhiều tháng, nhưng cơn đau không những không thuyên giảm mà còn ngày càng trầm trọng.
Đến tháng 8, hình ảnh CT cho thấy sự thật hoàn toàn khác.: một khối u lớn, không đều ở thùy trên phổi trái; dày màng phổi; hạch bạch huyết sưng to (lớn nhất khoảng 11 × 20 mm) — hoàn toàn không phải lao phổi.

CT trước can thiệp của bệnh nhân Nguyễn Bá Thanh
Kết quả sinh thiết bằng kim cho thấy ông bị ung thư biểu mô tuyến phổi trái, giai đoạn IV, đã di căn màng phổi và hạch bạch huyết (PD-L1 dương tính 5%).
Ông băn khoăn: nếu là ung thư, sao lại không được phát hiện sớm? Suy nghĩ đó làm ông day dứt, và giai đoạn vàng điều trị đã trôi qua vì chẩn đoán nhầm.
Lối ra · Ánh sáng le lói | Nghe về liệu pháp điều trị chính xác trong lúc tuyệt vọng
Trong lúc tuyệt vọng, ông nhận ra một cơ hội cứu sống.: một người bạn từng chiến thắng ung thư nhiều năm đến thăm.
Ông bạn khuyên ông đến Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu:” Tại Bệnh viện đó, không cần phẫu thuật mở lồng ngực, bác sĩ dùng phương pháp ‘liệu pháp xâm lấn tối thiểu’, thuốc được đưa thẳng vào khối u, tác dụng trực tiếp lên tế bào ung thư.”
Những lời đó đã tạo động lực để ông Nguyễn Bá Thanh tiếp tục sống.
Qua trung tâm dịch vụ quốc tế của Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu tại Hà Nội, lần đầu tiên ông hiểu rõ về liệu pháp xâm lấn tối thiểu.
“liệu pháp xâm lấn tối thiểu” — dưới sự hỗ trợ của máy chụp mạch DSA, chỉ cần một vết cắt nhỏ 1–2 mm để đưa trực tiếp thuốc chống ung thư nồng độ cao đến khối u hoặc chặn nguồn máu nuôi khối u. Phương pháp này không phẫu thuật, không ảnh hưởng đến mô phổi, không cần hóa trị toàn thân nhưng vẫn tác động trực tiếp lên khối u.

liệu pháp xâm lấn tối thiểu can thiệp
Lần đầu tiên, ông Nguyễn Bá Thanh nhận ra rằng việc điều trị không phải đã bế tắc hoàn toàn; phía trước vẫn còn con đường để tiến lên — một phương pháp điều trị chính xác hơn, ảnh hưởng đến cuộc sống ít hơn, đang trở thành hiện thực.
Đây chính là điều ông đã tìm kiếm bấy lâu: một phương pháp điều trị giúp ông chống lại ung thư mà vẫn giữ được phẩm giá.
“Tôi không chỉ đang chọn bệnh viện,” ông nắm tay người thân, giọng nói bình thản nhưng rõ ràng, “Tôi không chỉ chọn bệnh viện, tôi đang chọn cách để sống tiếp thật trọn vẹn.”
Bước ngoặt · Minh chứng rõ ràng | Cơn đau giảm hẳn, khối u co lại 60% – Kỳ tích của sự sống
Tháng 9/2025, cùng gia đình, ông Nguyễn Bá Thanh đến Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu.
Đội ngũ MDT đa chuyên khoa đã xây dựng cho ông kế hoạch điều trị kết hợp Đông – Tây y bằng liệu pháp xâm lấn tối thiểu.
Sau lần điều trị xâm lấn đầu tiên, cơ thể ông phản ứng rõ rệt: Cơn đau ngực kéo dài và cảm giác căng ở lưng đã giảm rõ rệt.
Lần điều trị thứ hai, khi thức dậy vào buổi sáng, ông vô thức chạm vào ngực trái và thử nhấc cánh tay trái, vốn trước đây vì đau mà không thể cử động.
Hơi thở của ông trở nên dễ dàng hơn, nhẹ nhàng hơn.
Nhưng điều khiến ông choáng ngợp nhất là hình ảnh CT đối chiếu: Khối u 4 cm trước đây đã co lại 60–70%, các nốt tổn thương trên màng phổi và hạch lympho ổn định, không có dấu hiệu lan rộng thêm.
“Nhìn đây, và đây này,” bác sĩ chỉ vào hình ảnh so sánh, cho thấy tổn thương trước khi nhập viện và sau hai lần điều trị xâm lấn.
Số liệu CT không còn là dữ liệu khô khan nữa; nó là minh chứng cho sự sống được hồi phục.
Ông và vợ nhìn nhau, im lặng một lát, rồi nước mắt trào ra — lần này, họ không còn chờ đợi cái chết nữa, mà đang chủ động đón lấy sự sống.

Hình ảnh CT so sánh trước và sau khi Nguyễn Bá Thanh thực hiện can thiệp xâm lấn tối thiểu
Sinh mệnh mới · Niềm tin vững chắc | Chạy chữa xuyên biên giới – lựa chọn tối ưu sau tính toán lý trí
Hiện nay, khi chuẩn bị cho lần điều trị thứ ba, ông Nguyễn Bá Thanh đã trở thành một nửa “chuyên gia”.
ông nhận rõ bản chất khác biệt giữa hai lối tư duy y tế: trong giới hạn nhận thức của mình, xạ trị truyền thống giống như “bắn phá diện rộng”, còn hệ thống điều trị kết hợp Đông – Tây y chính xác mà ông đang nhận tại Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu là “châm điểm chính xác”, “hiệu quả cộng hưởng” — phối hợp nhiều phương pháp để đạt hiệu quả chống ung thư tối ưu.
Liệu pháp xâm lấn tối thiểu trực tiếp tấn công khối u, liệu pháp sinh học tăng cường khả năng chống ung thư tự thân, trong khi liệu pháp Đông y và quản lý dinh dưỡng đồng thời can thiệp, giúp cơ thể hồi phục, giảm tác dụng phụ, duy trì thể lực và hệ miễn dịch.
“Ở Việt Nam, tôi chưa từng thấy phương pháp điều trị như thế này,” ông ấy nói rất thẳng thắn. “Không phải chỉ dựa vào một phương pháp vật lộn, mà là nhiều liệu pháp phối hợp, cơ thể chịu được, hiệu quả thấy rõ, cuộc sống vẫn tiếp tục.”
“Niềm tin không tự nhiên mà có,” ông nói.
Niềm tin ấy xuất phát từ cơn đau thực sự biến mất, từ hình ảnh khối u thu nhỏ không thể tranh cãi, từ sự kiên nhẫn và chuyên môn của đội ngũ y tế mỗi lần giao tiếp.
Nửa năm trước,ông Nguyễn Bá Thanh bị cơn đau dữ dội đánh thức mỗi đêm — cảm giác xé ngực khiến từng nhịp thở như đang đấu tranh với sinh mệnh. Nỗi sợ tràn về như thủy triều, ngày mai dường như xa vời. Mỗi bình minh, ông lại tự hỏi: còn chịu được bao lâu?
Giờ đây, ông rửa mặt, ăn sáng một cách bình thản; khi truyền dịch, có thể thoải mái trò chuyện với y tá. Hơi thở trôi chảy — không còn cảm giác bị đau đè nặng ngực như trước.
Buổi chiều, ông ngồi trên ghế dài trong vườn, trò chuyện cùng bệnh nhân khác về những bông hoa trong viện hay kỳ nghỉ của cháu. Ánh nắng chiếu sau lưng, hơi ấm lan vào xương cốt, nỗi tuyệt vọng nửa năm trước dường như tan biến theo gió.
Khi màn đêm buông xuống, ông đi dạo quanh hành lang, ngâm chân nước nóng. Nằm xuống, nhịp tim và hơi thở đều đặn, ngực bình ổn và nhẹ nhàng. Mỗi chi tiết nhỏ đều nhắc nhở ông: cuộc sống vẫn có thể ấm áp, bình yên và bắt đầu lại từ đầu.ông Nguyễn Bá Thanh không chỉ lấy lại sự thoải mái của cơ thể, mà còn xây dựng lại niềm tin vào thời gian, vào bản thân, và vào chính cuộc sống.
Câu chuyện của ông không còn là bi kịch tuyệt vọng.
Nó là một minh chứng về lựa chọn lý trí, y học chính xác và ý chí kiên cường. Hành trình 1.182 km không chỉ là để đi xa, mà là để trở về nhà với sinh lực được tái sinh — ông vẫn chiến đấu với bệnh tật, nhưng mỗi bước đi là một bước hướng tới hy vọng.