Ung thư không phải là dấu chấm hết — Hành trình chiến đấu với ung thư cổ tử cung của người phụ nữ Indonesia 55 tuổi
-
99
-
2026-07-20
-
chia sẻ
Ngày nhận kết quả chẩn đoán, bà cảm thấy cái chết đã ở rất gần
Ngày 28 tháng 4 năm 2025 là ngày mà bà Trần Ân Đan (Endang Sulastri) sẽ không bao giờ quên.
Hôm đó, bà bất ngờ bị xuất huyết nghiêm trọng và được đưa đi cấp cứu tại một bệnh viện địa phương ở Yogyakarta. Sau khi siêu âm phát hiện bất thường, bác sĩ đã tiến hành nạo tử cung cho bà, đồng thời làm sinh thiết khối u ở cổ tử cung.
Và kết quả đã có: Ung thư biểu mô tế bào vảy cổ tử cung không sừng hóa, độ biệt hóa thấp.
"Trời đất, khi bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư, tôi đã hoàn toàn bàng hoàng. Cảm giác như thể thế giới này đã ngừng quay vậy. Rồi tôi nghĩ mình sẽ sớm chết thôi, sẽ sớm rời bỏ cõi đời này. Cánh cửa tử thần dường như đã ở ngay trước mắt."

Cô Trần Ân Đan cùng gia đình
Vì sợ hóa trị, bà quyết định tìm kiếm một con đường khác
Bác sĩ chuyên khoa ung bướu tại Yogyakarta đã lên phác đồ điều trị cho bà: 6 đợt hóa trị kết hợp với xạ trị. Trước khi đưa ra quyết định cuối cùng, bà Trần Ân Đan đã chủ động đến bệnh viện để "khảo sát" một chuyến.
Tại phòng bệnh hóa trị, bà tận mắt chứng kiến những bệnh nhân nằm trên giường bệnh, yếu ớt đến mức không thể ngồi dậy, và cả những nỗi đau đớn không thể kìm nén. Bà không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ quay lưng bước đi.
Bà thực sự sợ hãi. Bà bắt đầu âm thầm tìm kiếm một cơ hội khác — một phương pháp điều trị ít tác dụng phụ hơn và ít gây tổn hại đến cơ thể hơn.
Sau khi tìm kiếm trên mạng, bà biết đến Bệnh viện Ung Thư St.Stamford Quảng Châu, và thông tin này càng được củng cố hơn qua lời kể của một người bạn. Với tâm lý cầu may, bà đã gọi vào số điện thoại liên hệ trên trang web.
Chưa đầy 2 tiếng sau, bà đã nhận được phản hồi và nhanh chóng hoàn thành buổi hội chẩn từ xa với đội ngũ bác sĩ tại Quảng Châu.
Ngày 12 tháng 5 năm 2025, ngồi tại nhà riêng ở Indonesia và đối thoại qua màn hình với các bác sĩ Trung Quốc, lần đầu tiên bà được nghe đến cụm từ "Liệu pháp can thiệp mạch": Thuốc được truyền trực tiếp vào vùng mạch máu nuôi khối u, mang lại nồng độ thuốc cao tại chỗ, trong khi tác dụng phụ toàn thân thấp hơn nhiều so với hóa trị truyền thống, và liệu trình cũng ngắn hơn.
Ngay khoảnh khắc đó, bà đã tìm thấy câu trả lời cho riêng mình.

Cô Trần Ân Đan cùng gia đình
Từ Yogyakarta đến Quảng Châu: Sự an tâm đầu tiên khi ra nước ngoài chữa bệnh
Hội chẩn qua Zoom vào ngày 12 tháng 5, đến ngày 29 tháng 5 bà đã đặt chân tới Quảng Châu. Từ lúc đưa ra quyết định cho đến khi khởi hành chưa đầy ba tuần. Sau này bà chia sẻ: "Đối với tôi, mọi thứ nhanh đến mức không tưởng." Từ khâu làm visa cho đến lúc lên đường, nhân viên bệnh viện đều hỗ trợ tận tình suốt chặng đường, giúp bà gần như không gặp phải bất kỳ trở ngại nào.
Ngày 29 tháng 5 năm 2025, khi bà Trần Ân Đan đến Bệnh viện Ung Thư St.Stamford Quảng Châu, cơ thể bà đã vô cùng suy kiệt — chỉ đi bộ vài chục mét đã thở dốc, cân nặng sụt giảm liên tục và hầu như không còn chút sức lực nào.
Thế nhưng, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên bước chân vào bệnh viện, bà đã cảm nhận được sự khác biệt.
"Các y tá và bác sĩ ở đây không ai biết nói tiếng Indonesia, nhưng việc giao tiếp với bệnh nhân vẫn diễn ra rất thuận lợi nhờ có các bạn phiên dịch viên. Dù ban đầu ngôn ngữ có chút rào cản, nhưng bản thân tôi vẫn cảm nhận được sự ấm áp, cùng sự nhiệt tình của các bác sĩ và y tá — những người luôn làm việc bằng cả trái tim."
Điều khiến bà ấn tượng nhất chính là sự hiệu quả và nhanh chóng. "Tôi vừa đến bệnh viện là các biện pháp điều trị được triển khai ngay lập tức, hoàn toàn không phải xếp hàng chờ đợi. Từ đợt can thiệp mạch đầu tiên cho đến các đợt tiếp theo đều cực kỳ đúng giờ, không bị trì hoãn dù chỉ một ngày. Đến khi cần chuyển sang xạ trị, tôi cũng không phải chờ đợi — ngày nào cũng có người đồng hành và đưa tôi đến trung tâm xạ trị."
Khi phác đồ điều trị thay đổi, cô từng nổi giận với bác sĩ
Sau khi nhập viện, đội ngũ bác sĩ đã xây dựng cho cô một phác đồ ban đầu: tiến hành phẫu thuật sau 4 đợt điều trị can thiệp. Tuy nhiên, kết quả đánh giá sau đợt can thiệp thứ hai cho thấy không thể cắt bỏ tử cung — đồng nghĩa với việc bắt buộc phải thay đổi phác đồ.
Phác đồ mới được đưa ra là: 6 đợt hóa trị truyền động mạch + 25 lần xạ trị ngoài vùng chậu + 5 lần xạ trị áp sát (xạ trị trong), kết hợp với liệu pháp ozone và nhiệt trị liệu.
Nghe thấy tin này, cảm xúc của Trần Ân Đan hoàn toàn bùng nổ.
"Lúc đó tôi đã từng từ chối. Tôi còn nổi giận với bác sĩ, hỏi họ tại sao không thể đưa ra một phác đồ điều trị cố định, một phác đồ mà ngay từ đầu sẽ không bao giờ thay đổi."
Bác sĩ không hề khó chịu trước sự tức giận của cô, mà ngược lại còn kiên nhẫn giải thích lý do vì sao cần điều chỉnh phương án. Dần dần, cô hiểu ra rằng điều trị ung thư không phải là một quy trình bất biến.
"Tất cả là nhờ sự kiên nhẫn của họ, đặc biệt là bác sĩ Đổng. Bác sĩ đã giải thích cho tôi hiểu: Điều trị ung thư không thể cố định ngay từ đầu, bởi vì mọi thứ phải được điều chỉnh linh hoạt dựa trên chính sự phát triển của khối u."
Trải nghiệm này về sau đã trở thành điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong suốt quá trình chữa bệnh của cô — không phải vì sự tức giận, mà vì sự chân thành và kiên nhẫn của những người thầy thuốc.

Bức ảnh chụp chung của cô Trần Ân Đan, người nhà và đội ngũ y bác sĩ
Những chi tiết nhỏ tiếp thêm sức mạnh cho cô kiên trì
Trong suốt thời gian nằm viện tại Quảng Châu, bên cạnh việc điều trị, có những "chuyện nhỏ" luôn được Trần Ân Đan khắc sâu trong lòng.
Khi quá trình điều trị tiến triển tốt hơn, các triệu chứng như buồn nôn, chóng mặt của cô giảm dần, và cân nặng vốn liên tục sụt giảm cũng bắt đầu ổn định trở lại.
"Trước đây chỉ đi vài chục mét là tôi đã thở dốc, nhưng sau đó tôi có thể đi được xa hơn, rồi từ từ, cho đến khi tôi có thể đi lại bình thường như lúc chưa đổ bệnh."
Khi đợt xạ trị tiến hành đến khoảng lần thứ 16, hầu như đêm nào Trần Ân Đan cũng bị tỉnh giấc giữa đêm bởi những cơn co thắt dạ dày đau đớn dữ dội.
Nơi đất khách quê người, trong màn đêm tĩnh mịch, bất đồng ngôn ngữ, chỉ có một mình cô chống chọi với cơn đau.
"Các cô y tá luôn rất nhanh nhẹn, phản ứng cực kỳ nhanh để giúp tôi giảm bớt sự khó chịu." - Cô kể lại một cách nhẹ nhàng. Nhưng một người điều dưỡng có thể lập tức có mặt trong đêm muộn, mang lại cảm giác an tâm, vững lòng cho một bệnh nhân ngoại quốc thì chẳng cần thêm lời hoa mỹ nào để ca ngợi nữa.
Mỗi dịp cuối tuần, bệnh viện đều tổ chức cho bệnh nhân và người nhà đi dã ngoại đổi gió — đi tham quan danh lam thắng cảnh, hoặc chỉ đơn giản là ra ngoài đi dạo, hít thở không khí trong lành.
"Hoạt động này thực sự rất có ích cho cả bệnh nhân lẫn người chăm sóc," cô chia sẻ, "Nó giúp chúng tôi không có cảm giác rằng mình chỉ đang ngồi một chỗ để chờ đợi những đợt trị liệu."
Cô cũng gửi lời cảm ơn đặc biệt đến đội ngũ phiên dịch viên, những người đã hỗ trợ cô rất nhiều trong cả quá trình điều trị lẫn cuộc sống sinh hoạt hằng ngày.

Cô Trần Ân Đan
Kết quả PET-CT: Khối u đã biến mất
Ngày 1 tháng 6 năm 2025, Trần Ân Đan bước vào đợt điều trị can thiệp đầu tiên. Đến ngày 22 tháng 1 năm 2026, cô thực hiện buổi đánh giá PET-CT toàn thân sau quá trình điều trị.
Kết quả nhận được đã khiến tất cả mọi người vỡ òa trong hạnh phúc: Tình trạng chuyển hóa tại tổn thương cổ tử cung đã bị ức chế hoàn toàn, không phát hiện bất kỳ tổn thương di căn chuyển hóa cao nào trong khoang chậu và khoang bụng, các bộ phận khác trên toàn cơ thể cũng không có dấu hiệu của u ác tính. Trên lâm sàng chẩn đoán: Đáp ứng hoàn toàn (CR).
Khi mới nhập viện, khối u cổ tử cung của cô có kích thước khoảng: 5.6cm×5.3cm×3.3cm . Còn ngay tại thời điểm này, những con số ấy đã hoàn toàn biến mất.

Trước khi điều trị (Tháng 5/2025) Sau khi điều trị (Tháng 1/2026)
"Bác sĩ nói khối u đã biến mất hoàn toàn, không thể đo lường được nữa. Trong cơ thể tôi cũng không còn bất kỳ hoạt động nào của tế bào ung thư."
Khi mới đặt chân đến Quảng Châu, trong lòng Trần Ân Đan vẫn luôn đè nặng một định kiến đã ăn sâu bám rễ: Ung thư đồng nghĩa với cái chết.
Nhưng rồi trong suốt quá trình điều trị, nhờ sự đồng hành của các bác sĩ và sự chăm sóc tận tình của cả đội ngũ y tế, ý nghĩ tiêu cực ấy đã dần dần tan biến.
"Hóa ra ung thư không phải là dấu chấm hết cho tất cả. Bệnh nhân ung thư vẫn luôn có hy vọng — hy vọng vào một ngày mai tốt đẹp hơn. Và giờ đây, tôi đang thực sự cảm nhận được điều đó."
Cô tự nhận thấy bản thân "như đã trở thành một con người hoàn toàn mới, được ban tặng một cuộc đời thứ hai".
Cô gửi lời tri ân sâu sắc đến từng người đã dang tay giúp đỡ mình: "Xin cảm ơn bác sĩ Đổng đã cực kỳ kiên nhẫn để xây dựng phác đồ điều trị cho tôi cho đến ngày tôi phục hồi sức khỏe. Cảm ơn bác sĩ Lâm, người đầu tiên tôi được gặp ngay khi vừa đặt chân đến bệnh viện. Cảm ơn các bạn phiên dịch viên, cảm ơn Melani đã hỗ trợ tôi đến đây. Và con xin cảm ơn chồng, các con cũng như các đồng nghiệp của tôi."
"Điều trị ung thư không phải là cuộc chiến độc mã của riêng người bệnh — mà là thành quả từ sự chung tay nỗ lực của rất nhiều người tốt quanh tôi. Bác sĩ trao phác đồ điều trị, gia đình gửi gắm lời cầu nguyện, và bạn bè tiếp thêm động lực. Đây là chiến thắng chung của tất cả chúng ta."
Khi buổi phỏng vấn khép lại, cô muốn nhắn nhủ đôi lời đến tất cả các bệnh nhân vẫn đang ngày đêm chiến đấu với căn bệnh này:
"Gửi đến tất cả các bệnh nhân ung thư cổ tử cung: Xin đừng bao giờ từ bỏ hy vọng. Ung thư cổ tử cung không phải là kết thúc của mọi thứ. Chỉ cần có phương pháp điều trị kịp thời, đúng đắn, cùng với sự đồng hành của gia đình, căn bệnh này hoàn toàn có thể được kiểm soát tốt. Và tất nhiên, điều không thể thiếu chính là niềm tin của chính bản thân chúng ta."
Bệnh tật dù có hiểm nghèo đến đâu cũng phải chịu thua trước một con người không cam chịu đầu hàng số phận. Khoảng cách dù có xa xôi mấy cũng chẳng thể cản lối một trái tim khát khao được sống. Từ sự bàng hoàng, tuyệt vọng khi nhận kết quả chẩn đoán vào tháng 4 năm 2025, cho đến khi kết quả chụp PET-CT vào tháng 1 năm 2026 hiển thị "khối u đã biến mất hoàn toàn" — Trần Ân Đan đã mất chưa đầy 8 tháng để bước qua chặng đường gian nan nhất, nhưng cũng xứng đáng nhất trong cuộc đời mình.