20 năm đồng hành cùng sự sống | Hoạt động “Ngôi sao chống ung thư trở lại bệnh viện” kỳ 11

  • browse62
  • time 2026-03-19
  • sharechia sẻ
20 năm đồng hành cùng sự sống | Hoạt động “Ngôi sao chống ung thư trở lại bệnh viện” kỳ 11

Taslima

Ung thư tuyến giáp
Bangladesh
Phác đồ điều trị: Điều trị hạt phóng xạ kết hợp điều trị nhắm trúng đích gen

Đây là câu chuyện về Taslima, một phụ nữ đến từ Bangladesh.
Câu chuyện này được chính anh trai cô kể lại, không chỉ để nhìn lại hành trình điều trị đã qua, mà còn để gửi đến nhiều gia đình đang chiến đấu với ung thư một thông điệp rằng: ngay trong những thời khắc đen tối nhất, hy vọng vẫn có thể xuất hiện.

Không một gia đình nào thực sự sẵn sàng khi phải đối diện với hai chữ “ung thư”. Khi căn bệnh ấy ập đến, nó không chỉ mang theo nỗi đau và sự sợ hãi, mà còn kéo theo vô số đêm mất ngủ và cảm giác hoang mang trước tương lai. Gia đình Taslima cũng đã bị đẩy vào một bước ngoặt như thế, buộc phải đứng trước ngã rẽ của số phận. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh đó, tình thân và yêu thương đã trở thành sức mạnh giúp họ tiếp tục bước về phía trước.


图片1.png

Anh trai của Taslima



Ban đầu, mọi thứ dường như chưa quá nghiêm trọng.

Năm 2023, chân trái của Taslima thỉnh thoảng xuất hiện những cơn đau âm ỉ. Bệnh viện tại Bangladesh cho rằng đó chỉ là chứng đau dây thần kinh thông thường nên chưa đặc biệt chú ý. Bản thân cô khi ấy cũng từng ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian, có lẽ mọi chuyện sẽ khá hơn. Nhưng cơn đau không hề biến mất. Thời gian giống như một lưỡi dao cùn, lặng lẽ khoét sâu nỗi đau của cô từng ngày.

Đến tháng 2 năm 2025, Taslima gần như không thể đi lại bình thường. Những cơn đau về đêm xảy ra ngày càng thường xuyên và dữ dội, ảnh hưởng nghiêm trọng đến giấc ngủ cũng như sinh hoạt hằng ngày. Khi đi khám lại, hàng loạt kết quả kiểm tra đã hoàn toàn dập tắt mọi hy vọng may mắn. Kết quả chụp MRI cột sống thắt lưng và khớp cùng chậu cho thấy:

Tổn thương khối u ở nửa khung chậu bên trái gây hủy xương

Khối u đã xâm lấn vào lỗ liên hợp thần kinh và ống sống

Sau đó, kết quả sinh thiết giải phẫu bệnh đã xác nhận điều đau lòng nhất: ung thư tuyến giáp giai đoạn IV, kèm di căn vùng chậu và di căn xương.

“Khoảnh khắc nghe đến hai chữ ‘ung thư’, em ấy như chết lặng,” anh trai của Taslima nhớ lại. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Taslima đã sụt 12 kg. Những cơn đau dữ dội kéo dài ở chi dưới khiến cô gần như mất khả năng tự chăm sóc cuộc sống của mình. Tương lai, vào thời khắc ấy, trở nên mờ mịt và xa vời.

Nhìn cơ thể cô ngày càng gầy yếu, gia đình Taslima vừa lo lắng vừa bất lực, nhưng chưa bao giờ ngừng tìm kiếm một hướng điều trị khả thi. Chính sự kiên trì không bỏ cuộc ấy đã giúp họ cuối cùng nhìn thấy một tia hy vọng mới: Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu.


图片2.png

Taslima cùng gia đình đến Quảng Châu.



Ánh sáng hy vọng soi vào bóng tối: điều trị xâm lấn tối thiểu giúp cô ấy lấy lại niềm tin

Trong khoảng thời gian ấy, cả gia đình chúng tôi liên tục tìm hiểu thông tin, hỏi han khắp nơi, nhưng vẫn như đang đi trong màn sương mù, không tìm thấy một hướng đi thật sự rõ ràng. Chỉ có một điều chưa từng thay đổi trong lòng chúng tôi: nhất định không được bỏ cuộc. Cũng chính trong quá trình không ngừng tìm kiếm và hỏi thăm ấy, Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu đã xuất hiện trong tầm nhìn của chúng tôi, và lần đầu tiên mang đến một tia hy vọng dè dặt nhưng chân thực.

Điều khiến chúng tôi thực sự đưa ra quyết định không chỉ là kỹ thuật điều trị tại đây, mà còn là cách các bác sĩ nhìn nhận người bệnh. Họ không chỉ quan tâm làm sao để chống lại bệnh tật, mà còn rất để tâm đến việc em gái tôi có thể tiếp tục sống một cách có phẩm giá và giữ được chất lượng cuộc sống trong suốt quá trình điều trị hay không. Chính vì sự cân nhắc toàn diện ấy, khi biết tình trạng của em tôi khá phức tạp và cơ thể khó có thể chịu đựng những phương pháp điều trị thông thường với cường độ cao, chúng tôi đã dứt khoát lựa chọn đến đây, với hy vọng tìm được một hướng đi phù hợp hơn cho em.


Sau khi nhập viện, đội ngũ y tế đã tiến hành đánh giá toàn diện và kỹ lưỡng cho em gái tôi. Bác sĩ giải thích rất rõ với gia đình rằng em đã được chẩn đoán ung thư tuyến giáp giai đoạn IV, xương chậu bị xâm lấn nghiêm trọng, những cơn đau kéo dài đã ảnh hưởng rõ rệt đến sinh hoạt hằng ngày. Nhưng đồng thời, bác sĩ cũng nhấn mạnh rằng vẫn còn cơ hội điều trị, vấn đề then chốt nằm ở việc đánh giá chính xác và phối hợp phác đồ hợp lý.


Trước tình trạng em tôi không thể nằm ngửa trong thời gian dài, đau nhiều và tổn thương hủy xương nghiêm trọng, bác sĩ đã xây dựng riêng cho em một phác đồ điều trị cá thể hóa. Thông qua cấy hạt phóng xạ dưới hướng dẫn của CT, hiệu quả điều trị có thể tác động liên tục và chính xác lên vùng tổn thương, vừa giảm gánh nặng cho cơ thể, vừa từng bước làm dịu đi những cơn đau mà em phải chịu đựng.


Đồng thời, bác sĩ còn phối hợp sử dụng thuốc nhắm trúng đích nhằm kiểm soát tiến triển của bệnh và duy trì trạng thái toàn thân. Theo thời gian, mỗi lần tái khám chẩn đoán hình ảnh lại mang đến một tin tốt hơn: khối u dần thu nhỏ, bên trong bắt đầu xuất hiện tình trạng hoại tử. Những thay đổi ấy khiến cả gia đình chúng tôi cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Có một ngày, em gái tôi khẽ nói với tôi một câu mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ:
“Em cảm thấy cơ thể mình không còn nặng nề như trước nữa.”

Em không nói rằng bệnh đã khỏi, mà là em cuối cùng đã có thêm sức lực để đối diện với nó.

Là một người anh, vào khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác tảng đá đã đè nặng trong lòng suốt một thời gian dài dường như cũng được nhấc đi phần nào. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thật sự cảm thấy nhẹ lòng hơn và có lại niềm tin vào chặng đường phía trước.


图片3.png

图片4.png

Hình ảnh CT trước và sau điều trị


Nơi đất khách quê người, được thật sự thấu hiểu và tôn trọng

Đối với chúng tôi, khi sang nước ngoài điều trị, nỗi lo lớn nhất không chỉ là bệnh tật, mà còn là ngôn ngữ, ăn uống và tín ngưỡng.

Điều khiến tôi cảm thấy yên tâm là bệnh viện đã sắp xếp dịch vụ phiên dịch tiếng Bengal cho chúng tôi. Dù là trao đổi với bác sĩ về tình trạng bệnh, hay tìm hiểu về các hạng mục kiểm tra và phương án điều trị, luôn có người kiên nhẫn hỗ trợ giải thích. Chúng tôi không phải lo mình nghe không hiểu, cũng không còn sợ đưa ra quyết định sai lầm.

Về ăn uống, bệnh viện cũng chuẩn bị suất ăn halal cho em gái tôi. Trong lúc cơ thể suy yếu nhất, việc được ăn những món phù hợp với tín ngưỡng và thói quen của mình, với em, không chỉ là để bổ sung dinh dưỡng, mà còn là một cảm giác được tôn trọng.

Ngoài ra, bệnh viện còn có phòng cầu nguyện. Trong lúc chờ kết quả kiểm tra, hay vào những khoảng nghỉ giữa các đợt điều trị, chúng tôi có thể yên tĩnh cầu nguyện để lòng mình dần bình an trở lại. Vào những khoảnh khắc ấy, chúng tôi không còn cảm thấy mình đang ở nơi đất khách.

Những sắp xếp tưởng chừng rất nhỏ ấy lại khiến chúng tôi cảm nhận sâu sắc rằng: nơi đây không chỉ đang điều trị cho một bệnh nhân, mà còn thật sự tôn trọng văn hóa, tín ngưỡng và cách sống của cô ấy.

图片5.png

Phòng cầu nguyện trong bệnh viện



Trở lại cuộc sống: từng bước tiến đều đáng để vui mừng

Khi cơn đau dần thuyên giảm, Taslima cũng từng bước lấy lại nhịp sống trước đây. Cô bắt đầu có thể tự đi lại, ban đêm cũng không còn bị tỉnh giấc đột ngột vì những cơn đau nữa.

Anh trai của Taslima mỉm cười nói:
“Có thể tự do đi lại một lần nữa, đối với em gái tôi, đó giống như được tái sinh.”

Nhưng hành trình điều trị ung thư chưa bao giờ hoàn toàn bằng phẳng. Thỉnh thoảng cô vẫn gặp một số vấn đề như ngứa da, đau khớp, táo bón... Mỗi khi xuất hiện khó chịu, bác sĩ đều kịp thời theo dõi, điều chỉnh phương án điều trị và đưa ra hướng dẫn tỉ mỉ.

Chính sự đồng hành kiên nhẫn ấy, vượt qua rào cản ngôn ngữ và khoảng cách quốc gia, đã khiến cô cảm thấy mình chưa từng bị bỏ lại một mình nơi đất khách.

Khi một lần nữa trở lại Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu, thân phận của em gái tôi dường như cũng đã lặng lẽ thay đổi. Em không còn chỉ là người bệnh từng đến đây với những cơn đau hành hạ và sự bất an chất chồng, mà đã mang theo hiệu quả điều trị ổn định cùng sức mạnh dần tìm lại được, bước vào phòng khám quen thuộc ấy.

Sau khi cẩn thận xem lại những hình ảnh kiểm tra mới nhất của em, bác sĩ đã đưa ra một kết luận vừa vững chắc vừa nhẹ nhàng: đánh giá hiệu quả điều trị đạt mức thuyên giảm một phần (PR).
“Hãy tiếp tục kiên trì, chúng tôi sẽ luôn đồng hành cùng bạn.”

Một câu nói rất đỗi giản dị, nhưng lại khiến chúng tôi nhớ mãi. Em gái tôi đứng đó, cúi người thật sâu, giọng run run nói:
“Cảm ơn mọi người, vì đã giúp tôi vẫn có thể tiếp tục sống.”

Ngay khoảnh khắc ấy, y học không còn chỉ là hình ảnh, số liệu hay phác đồ điều trị nữa, mà trở thành sự đồng hành và niềm tin mà chúng tôi có thể cảm nhận một cách chân thật.


图片6.png

Taslima chụp ảnh lưu niệm cùng bác sĩ


Dư âm của hy vọng: dùng chính trải nghiệm để thắp sáng con đường cho người khác

Em gái tôi hiểu rất rõ rằng phía trước vẫn là một hành trình dài cần kiên trì chống chọi với ung thư, nhưng nỗi sợ hãi đã không còn chiếm trọn lòng em nữa. Sau khi đã đi qua đau đớn, bất lực và hết lần này đến lần khác phải đưa ra lựa chọn, em đã học được cách sống cùng bệnh tật, đồng thời cũng sẵn lòng kể lại câu chuyện của mình.

Em muốn nói với những bệnh nhân vừa mới được chẩn đoán rằng: đừng vội tuyệt vọng. Em muốn nói với những người đang chịu đựng đau đớn rằng: bạn không hề đơn độc. Và em cũng muốn nói với những ai vẫn còn do dự, còn đang đứng giữa ngã rẽ rằng: thế giới rất rộng lớn, và lựa chọn không chỉ có một.

“Ung thư không phải là điểm kết thúc,” em nói, “chỉ cần không từ bỏ, rồi sẽ luôn có ánh sáng.”

Câu chuyện của Taslima không phải là một “phép màu” theo nghĩa người ta vẫn thường nói. Đằng sau đó là sự đánh giá y khoa chính xác, sự ứng dụng hợp lý của kỹ thuật điều trị xâm lấn tối thiểu, sự đồng hành bền bỉ đầy tính nhân văn, và hơn hết là niềm tin chưa từng buông bỏ của gia đình.

Sự trở lại của cô là minh chứng cho lòng can đảm. Sự kiên trì của cô là âm vang của hy vọng.

Tại Bệnh viện Ung bướu St.Stamford Quảng Châu, điều trị chưa bao giờ chỉ là chống lại bệnh tật, mà còn là cùng người bệnh đi qua quãng thời gian khó khăn nhất, cũng là quãng thời gian họ cần được thấu hiểu nhất.

Bởi vì mỗi sinh mệnh đều xứng đáng được trân trọng và đối đãi một cách nghiêm túc.


图片7.png图片8.png

Taslima tham dự hoạt động kỷ niệm 20 năm với tư cách là đại diện chiến binh chống ung thư Bangladesh.



từ khóaก:Ung thư tuyến giáp, điều trị ung thư tuyến giáp, điều trị xâm lấn tối thiểu ung thư tuyến giáp

form

zalo Email zd
whatsapp
ĐẶT LỊCH HẸN BÁC SĨ TƯ VẤN
Vui lòng điền đầy đủ thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất!
MAKE AN APPOINTMENT WITH A DOCTOR
Please fill in the information, we will contact you as soon as possible!
ĐẶT LỊCH HẸN BÁC SĨ TƯ VẤN
Nếu bạn có thêm thắc mắc liên quan đến điều trị ung thư bằng phương pháp xâm lấn tối thiểu, vui lòng tham khảo ý kiến chuyên gia để được tư vấn kịp thời ↓